Home > Góc của ba > Làm cha - Làm chồng > Kể chuyện đưa vợ đi đẻ

Kể chuyện đưa vợ đi đẻ

Những tâm sự từ đáy lòng của người lần đầu làm cha viết ra đây chỉ mong chị em hiểu được nỗi lòng của đấng mày râu.

Ngày nảy ngày nay” có một anh chàng mới 27 tuổi đã tình nguyện rời bỏ cuộc sống độc thân để “đón nàng về dinh” rồi bắt đầu xây lên một ngôi nhà nhỏ. Ngôi nhà ấy chỉ ít hôm nữa thôi sẽ đón một thiên thần nhỏ, một chú hổ con đáng yêu được ra đời bởi sự kết tinh của tình yêu đôi lứa…

Câu chuyện nghe có vẻ rất cổ tích nhưng quả thật nếu kể ra mọi người có lẽ cũng cảm thấy ngạc nhiên vì một chàng trai 27 tuổi từng coi quán nhậu là nhà, coi rượu là bạn thì không thể tin nổi khi một chú hổ con ra đời hay nói xa hơn khi anh chứng kiến những trận ốm nghén của vợ, một hai lần dọa sẩy, những nhọc nhằn của vợ suốt chín tháng mang thai và cả khi nghe tiếng la hét kêu đau của vợ từ phòng hộ sinh, anh mới thấy mình cần phải làm gì đó để chia sẻ với nỗi vất vả của vợ và chồng chỉ muốn nói lên một câu rằng “thương vợ nhiều lắm vợ ơi”…

Đêm ấy, khi những cơn mưa rào ào ào đổ xuống như trút nước xóa đi cái oi ả giữa tháng 6 nóng bức đến ngạt thở, 2h đêm thấy vợ cứ trằn chọc hết quay bên này rồi bên kia khiến mình không tài nào ngủ được. Mãi đến 3h sáng, vợ lay lay gọi bảo kêu đau bụng. Mình mắt nhắm mắt mở động viên vợ cứ ngủ tiếp vì từ lúc chuyển dạ đến lúc sinh cũng còn lâu lắm và rồi mình thiếp đi lúc nào không hay. Một lúc sau vợ kêu thất thanh “anh ơi, em chảy ối nhiều lắm, chắc sắp sinh rồi đây”, lúc đó mình đang mơ mơ, màng màng, vội giật mình tỉnh giấc, luống cuống trong cơn ngái ngủ. Mưa thế này không biết bao giờ mới ngớt đây, miệng lẩm bẩm không biết có gọi được taxi không nữa. Ấy thế mà vừa lỉnh kỉnh bê đồ xuống tầng dưới mưa như ngớt hẳn, phải đợi đến tận 3h15 chiếc taxi mới đậu trước cửa nhà. Vừa lễ mễ bê đồ vừa dìu vợ ra xe mà trong lòng lo lắng chỉ sợ cu cậu tòi ra lúc này thì nguy quá. Rồi chiếc xe phóng vút trong mưa đến thẳng viện sản và lúc đó trời bắt đầu ngớt mưa hẳn.

Vội vã để vợ ngồi phòng chờ và như tên bắn mình lao sang phòng trực đập cửa cầu cứu “bác sĩ, bác sĩ ơi vợ em sắp sinh rồi”. Một cô chừng khoảng ngoài 40 tuổi vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ ra mở cửa, chẳng kịp nói thêm gì mình kéo luôn cô ấy đi về phía phòng chờ. Vợ mình lúc đó mặt mũi nhăn nhó, cứ ôm bụng kêu đau, mình thì luống ca luống cuống chẳng biết làm thế nào.

gia-dinh-3435

Có chứng kiến được cảnh vợ đau đẻ mới hiểu được nỗi vất vả của chị em phụ nữ. (ảnh minh hoạ)

Bác sĩ bảo vợ nằm lên giường kiểm tra xem nào? Đã làm thủ tục nhập viện chưa? Cô bác sĩ vừa nói vừa đập vào bên chân của vợ kêu lên tiếng rõ to và bắt vợ dạng chân ra để thăm khám. Mình nói: “Cô ơi, bây giờ mới có hơn 4h lấy đâu ra ai để làm thủ tục. Cô cứ cho vợ cháu sinh, có gì cháu sẽ làm thủ tục sau”. Vừa nói mình vừa nhét vào túi cô bác sĩ một cái phong bì.

Bác sĩ quay ra nhìn có vẻ như thông cảm và vợ đã được chuyển lên bàn đẻ trong cơn đau đang thôi thúc…

Lúc đó mẹ và các chị cũng vừa tới, vẻ mặt ai cũng lo lắng khi 15 phút đến 20 phút trôi qua vẫn chưa thấy động tĩnh gì ngoài tiếng kêu la của vợ, tiếng dép đi đi lại lại của bác sỹ và y tá khiến mình chóng hết cả mặt. Chốc chốc lại thấy vợ kêu lên làm mình như xé lòng, thấy thương vợ vô cùng, giá như chồng chịu đau thay cho vợ lúc này thì tốt biết mấy. Một lúc sau thấy bác sĩ mở cửa bước ra và nói cần phải mổ ngay thôi, cạn hết ối rồi, người nhà ký vào cái giấy này nhé. Lúc đó mặt mình như tối sầm lại, nhìn tờ giấy mà mắt cứ hoa lên, không đọc được chữ nào, chỉ vội ký soẹt một cái rồi đưa ngay cho cô bác sĩ. “Cô, cô giúp vợ cháu với nhé”…

Cứ hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, chốc chốc lại đến bên cửa nhìn qua ô cửa vuông có miếng kính trắng mờ mà không sao nhìn thấy vợ. Bức tường ngăn cách giữa chồng và vợ sao lúc này lại xa đến thế. Mồ hôi mồ kê ướt đầm đìa trên lưng áo, mặt mày lo lắng. Thế rồi khoảng chừng 10-15 phút sau, trong phòng hộ sinh bỗng cất lên tiếng khóc, cả nhà mình mừng vui khôn xiết. Cô y tá bước ra trên tay ẵm một em bé còn đỏ hỏn, khuôn mặt tròn ve, đôi mắt nhắm nghiền nằm gọn trong cái khăn rồi cô vui vẻ nói lời chúc mừng. Con trai 2,9 kg. Ca này khó khăn quá cơ nhưng “mẹ tròn con vuông” rồi nhé. Cả nhà về ăn mừng đi thôi. Dơ hai tay đỡ lấy con mà lòng mình phấn khởi, nước mắt lần đầu được làm cha ngân ngấn vì xúc động, hạnh phúc là đây rồi…

Vội vàng gọi điện thoại báo cho ông nội ở quê mà nước mắt mình cứ tự chảy dài trên má. Thú thật với mọi người cu con mình là con đầu cháu sớm lại là thằng cháu đích tôn dòng họ Bùi nên khi biết tin vợ sắp sinh cả nhà ở quê nào là cô chú anh em đã tập trung đông đủ ở nhà bố mình rồi. Nên khi biết tin “mẹ tròn con vuông” ai cũng phấn khởi, vui vẻ lắm…

Đưa vợ từ phòng hộ sinh về phòng hồi phục sức khỏe mà nhìn vợ thấy thương ơi là thương, khuôn mặt xanh xao sau kỳ vượt cạn hết sức gian nan, nguy hiểm. Khác với mọi chị em, vợ vừa chịu cảnh đau đẻ vừa chịu cảnh đau mổ nên mất rất nhiều sức. Lúc ấy, mình cũng chỉ vội hôn lên chán vợ một cái rồi thì thầm với vợ được một câu “cảm ơn vợ nhiều lắm”. Có lẽ mình chỉ sinh một bé là đủ rồi vợ à, chồng không dám mạo hiểm lần nữa đâu…

Mặc dù cũng đã chuẩn bị một lượng kiến thức cho lần đầu làm bố nhưng cũng còn nhiều bỡ ngỡ, nhiều bối rối lắm mọi người à. Nhưng rồi tình yêu gia đình, thương vợ, yêu con đã giúp cho mình vượt qua tất cả để trở thành một người chồng, người cha mẫu mực.

P/S: Những tâm sự từ đáy lòng của một người lần đầu làm cha khi viết ra đây chỉ mong các chị, các mẹ hiểu được nỗi lòng của các anh em. Không biết làm gì để bù đắp, chia sẻ chỉ biết nói lời thầm cảm ơn, cảm ơn các chị, các mẹ nhiều lắm.

Tâm sự của bố Jerry

(Eva.vn)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>