Home > Góc của mẹ > Tâm sự cuộc sống > Vũ trụ của con

Vũ trụ của con

Vũ trụ của con, mẹ biết rồi, lắm khi dường như chỉ là những vạt áo bên hông của mẹ, của bố mà con nắm lấy khi bố mẹ chở con đi chơi trong thành phố.

gia-dinh-1983

Vũ trụ của con có khi không phải là đen thẳm mêng mông huyền bí của bầu trời đêm với triệu triệu ngôi sao lấp lánh… Vũ trụ của con có khi cũng không phải là đại dương bao la xanh trời, xanh nước… Vũ trụ của con có khi cũng không là những sách, những vở với bao nhiêu những kiến thức luôn mới, càng khám phá con càng thấy nhiều lên.

Vũ trụ của con, mẹ biết rồi, lắm khi dường như chỉ là những vạt áo bên hông của mẹ, của bố mà con nắm lấy khi bố mẹ chở con đi… Một ngày mẹ khám phá ra điều nho nhỏ đó khi con ngồi lên ghế sau của xe đạp, và mẹ chở con đi đó đây trong thị trấn nhỏ của chúng ta.

Mẹ giữ chặt xe cho con leo lên, chàng trai của mẹ chỉnh thế ngồi cho thoải mái, mẹ ngồi lên yên xe và hỏi:
– Ổn chưa con? Mẹ đi nhá
- Được rồi mẹ ạ, ta đi đi…

Mẹ ngồi lên yên xe, thong thả quay vòng pedan. Tay con không nắm lấy gờ yên xe đạp nữa mà chuyển lên túm lấy 2 vạt áo của mẹ. Bàn tay con nhỏ bé đủ để kéo căng vạt áo của mẹ một chút. Những bàn tay bé nhỏ nắm vạt áo của mẹ không rời. Đầu tiên đó là sự an toàn cho con, nhưng rồi mẹ tưởng tượng đó chính là vũ trụ hiện hữu của con, con hiện diện trong an toàn và tin cậy. Con say sưa ngắm cảnh vật dần trôi qua trước mắt: là bầu trời xanh, cánh đồng, là những rặng cây, khóm hoa, những nhà máy, những ngôi nhà…

Vũ trụ đó không tít tắp như thiên hà, không quá gần nhưng ẩn chứa hiểm nguy trong ngàn cơn sóng vỗ như đại dương… Cái lưng của mẹ bỗng trở nên sự che chắn diệu kì trong khi con mải mê nhìn ,mải mê ngắm…

Những khi bàn tay khẽ nắm chặt lại vạt áo, mẹ nghe một cái gì đó tan chảy, lan tỏa trong lòng mình. Một cái gì đó bình yên, ấm áp, sự an tâm tuyệt đối. Một chút gì đó cảm giác như là mẹ lớn lao hơn mẹ vẫn hằng nghĩ. Cảm giác giá trị hơn bởi được một con người tin cẩn tuyệt đối, giao trọn sự an toàn của người đó cho mình. Mẹ thấy rõ ràng, một cách không lời, con đưa đến cho mẹ công việc thật lớn lao. Mẹ phải cố gắng, phải làm tất cả để con yên tâm là không ngã, để con có thể líu lo và ngắm nghía.

Mẹ rất yêu những ngày đẹp trời chở con đi trong nắng, trong gió, đợi chờ khi con khe khẽ nắm vạt áo… Bởi lúc đó mẹ cảm giác được mẹ là thế nào với con. Me muốn chở con đi đó đây trên chiếc xe đạp bởi dường như chỉ để đắm mình trong cảm xúc được con yêu, được con tin cậy…

Vì thế đừng ngạc nhiên khi thấy mẹ kéo xe đạp ra và nài nỉ:
– Tay chơi, con ngồi xe lên mẹ chở đi nào…

Theo Hà  Linh
Đời sống gia đình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>